Sợ lắm một con người "Tham"

Của cải của thế giới thì hữu hạn và lòng tham con người thì như cái túi không có đáy, cái túi không có đáy thì dù có đựng bao nhiêu vàng bạc của quý cũng không thể nào đầy được. Nếu con người cứ gần gũi, luôn luôn chạy lòng tham muốn thì cuối cùng sẽ chẳng được gì.

Tham lam là một đức tính không hề tốt, vì nó thể hiện sự lười lao động, không làm nhưng lại muốn có nhiều thứ. Có được thứ này lại mong muốn có thứ khác nhưng lại không chịu bỏ công tốn sức. Chỉ muốn ngồi mát nhưng lại muốn có tất cả. Hãy luôn tự vấn lòng mình trong sạch tránh xa thói quen xấu này nhé!
1 . Đây chính là ba cạm bẫy lớn của đời người: sơ suất, cả tin và tham lam.

Có ba tên trộm đã nhìn thấy một thiếu phụ, một tên trong số đó nói: “Tôi sẽ đi ăn trộm con dê rừng mà thiếu phụ kia sẽ không hay biết gì cả”.

Một tên trộm khác nói: “Tôi sẽ dắt trộm con lừa ngay từ trong tay người thiếu phụ kia”.

Tên trộm thứ ba nói: “Cái này có khó gì, tôi có thể lấy trộm hết toàn bộ quần áo đang mặc trên người thiếu phụ kia”.

Tên trộm thứ nhất ngay tại chỗ rẽ của con đường đã lén lén đến gần con dê rừng, cởi bỏ cái lục lạc xuống, buộc vào đuôi con lừa, sau đó dắt con dê rừng đi. Người thiếu phụ nhìn quanh một lượt, phát hiện dê rừng không thấy đâu nữa, liền bắt đầu tìm kiếm.

Lúc này, tên trộm thứ hai đi đến trước mặt thiếu phụ, hỏi bà đang tìm kiếm gì, thiếu phụ nói bà đã bị mất một con dê rừng. Tên trộm nói: “Tôi đã nhìn thấy, vừa nãy có một người dắt theo một con dê rừng đi ra khỏi khu rừng này, bây giờ vẫn còn có thể đuổi kịp được”.

Thiếu phụ cầu khẩn người này dắt con lừa thay bà, còn mình thì đuổi theo lấy lại con dê rừng. Tên trộm thứ hai đã nhân cơ hội dắt trộm con lừa đi mất.

Người thiếu phụ từ trong rừng trở về, con lừa cũng không thấy đâu nữa

Bà vừa đi đường vừa khóc, đang đi đang đi, bà nhìn thấy bên cái đầm nước có một người ngồi đó, cũng đang khóc. Thiếu phụ hỏi anh ta đã xảy ra chuyện gì.

Người đó liền nói, anh ta đã làm rớt một cái túi xuống hồ, ai mà giúp anh ta nhặt lên thì sẽ tặng cho người đó hai mươi thỏi vàng.

Người kia nói: “Ông chủ nhờ tôi đem một túi vàng vào trong thành, vì đi đường quá mệt mỏi, tôi bèn ngồi nghỉ ở bên đầm này, không ngờ đã ngủ quên mất, trong giấc mơ đã ném cái túi đó xuống đầm nước rồi”.

Thiếu phụ hỏi sao anh không xuống vớt cái túi đó lên. Người đó nói: “Tôi sợ nước, bởi vì tôi vốn không biết bơi, nếu ai có thể vớt túi vàng này lên đây. Tôi hứa sẽ tặng cho người đó hai mươi thỏi vàng”.

Người thiếu phụ mừng rỡ, nghĩ thầm trong lòng rằng: “Chính là vì người ta đã lấy trộm mất con dê rừng và lừa của mình, nên ông trời mới ban hạnh phúc cho mình”. Thế là, bà liền cởi bỏ quần áo bên ngoài, lặn xuống nước, nhưng dù cố gắng đến mấy bà cũng tìm không thấy túi vàng kia đâu. Khi bà từ dưới nước bò lên bờ, thì phát hiện quần áo không thấy đâu nữa. Thì ra tên trộm thứ ba đã lấy trộm quần áo của bà đi mất.

BÀI HỌC

Đây chính là ba cạm bẫy lớn của đời người: sơ suất, cả tin và tham lam.

Thế gian đầy rẫy những giả tướng mê hoặc người ta, bản tính con người luôn tồn tại chỗ thiếu sót, làm việc tuyệt đối không được sơ suất, không nên nhẹ dạ cả tin người khác, tham lam luôn sẽ nhận phải sự trừng phạt.

Hãy nhớ kỹ đời người có ba điều cấm kỵ lớn, hãy là người quyết định sáng suốt. Nhẹ dạ cả tin người khác luôn sẽ phải trả giá.

2. Kẻ chăn cừu tham lam

“Thượng đế ơi! Người thật là tốt bụng! Bảo vật gì con cũng không cần nữa, bây giờ thì bầy cừu của con đã tăng lên gấp đôi rồi. Từ nay về sau, con cam tâm tình nguyện ăn ít, ngủ ít, để có thể thuần hóa đàn cừu rừng yêu quý này. Đến lúc thuần hóa được chúng rồi thì con có thể giàu có hơn bất kỳ kẻ nào khác trong khu này…”

Người chăn cừu vô cùng hứng khởi, ông ta nghĩ: “Qua mùa đông này là mình có thể thu hoạch lông, mỡ, phô mai và có khi còn lấy được da của chúng nữa. Bây giờ cái mình bỏ ra chẳng qua cũng chỉ là một chút thức ăn cho chúng, mà thức ăn thì mình cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”
Thế là ông ta đem hết thức ăn của bầy cừu ở nhà cho bầy cừu rừng này ăn một cách thoải mái, đối xử với chúng vừa sủng ái lại vừa quan tâm. Mỗi ngày đều nhìn chúng đến cả trăm lần và tìm trăm phương ngàn kế để dụ dỗ, thuần hóa chúng. Thậm chí, ông ta còn giảm bớt khẩu phần ăn của bầy cừu nhà đi và tạm thời không còn quan tâm đến những chú cừu ấy nữa. Bởi vì, người chăn cừu này nghĩ: “Bầy cừu ở nhà thì mình đã dễ dàng đối phó chúng, chỉ cần ném cho chúng một bó cỏ khô là được rồi. Nếu mà chúng có gây phiền nhiễu cho mình thì mình chỉ cần bỏ mặc chúng thì tự khắc sẽ đỡ bị làm phiền thôi.”
Mùa đông trôi qua, người chăn cừu lòng tràn đầy hy vọng…
Không ngờ khi mùa xuân vừa đến, cả bầy cừu rừng rủ nhau trốn lên núi ở. Bởi vì đã quen với cuộc sống trong vách núi, vừa không phải chạy trốn kẻ thù lại vừa có người chu cấp đồ ăn nên giờ đây bầy cừu thế nào cũng không thấy quen với cuộc sống bên ngoài. Cuối cùng gần như toàn bộ bầy cừu rừng này chết hết thậm chí cả bầy cừu nhà cũng vậy.
Người chăn cừu cũng đã bắt đầu già yếu, cho dù ông ta đã có một kế hoạch phát tài mỹ diệu được lập ra trong mùa đông, thì giờ đây cũng phải đi bên đường ăn xin…
Có một số người ngốc nghếch thường hay vì lòng tham mà không biết thỏa mãn với những gì mình đang có, đem những thứ vốn đang thuộc về mình mà quăng đi, để đến lúc nhìn lại lại thấy hối tiếc không nguôi.
3. Cái giếng nước

Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm nặng. Ông được một bà goá là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc. Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông.

Hơn 3 tháng ròng vị thiền sư mới bình phục. Cảm động ân tình của bà chủ quán, vị thiền sư trước khi rời đi dành một tuần liền để đào một cái giếng cạnh quán cho bà goá tiện dùng nước, không phải ra tận suối gánh nữa.

Không ngờ, từ khi dùng nước giếng mà vị thiền sư đã đào để pha trà bán, trà của bà goá có mùi thơm thật đặc biệt và vị của trà cũng rất ngon. Ai uống một lần cũng phải quay lại. Tiếng lành đồn xa, quán trà của bà goá khách đến đông nườm nượp. Người đàn bà goá trở nên giàu có từ đó.

Ít lâu sau, vị thiền sư có dịp ghé qua quán để thăm lại ân nhân của mình, thấy cơ ngơi khang trang, vị thiền sư rất mừng cho bà goá. Khi hỏi về giếng nước, bà goá than phiền với thiền sư: “Giếng nước này tốt lắm, có điều nước cạn liên tục, vài ngày mới lại đầy nên tôi chẳng bao giờ đủ để bán cho khách”. Vị thiền sư nghe xong lắc đầu, nói: “Không tốn kém gì cả, từ nguồn nước trời cho rồi kiếm ra nhiều tiền mà bà vẫn không thấy hài lòng ư?” .

Ông viết lên tường một câu: “Trời đất bao la nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế!” rồi lẳng lặng quay đi, không bao giờ quay trở lại quán nữa. Giếng nước từ ấy cũng cạn dần.

Chúng ta phần lớn giống như bà goá kia, không bao giờ hài lòng với cái mình có mà thường đứng núi này trông núi nọ. Chúng ta thường hay so sánh, hay mong ước viển vông mà quên vui hưởng hiện tại của mình.

Share on Google Plus

Đỗ Đức Hạnh

Đam mê với web và lập trình, thích viết và chia sẻ thông tin, có hứng thú với nhạc trữ tình và nhạc không lời
Đóng liên hệ [x]
hotline0906 531 886